Sáng 21/12, sân bóng Park City mở cửa bằng một âm thanh quen thuộc: tiếng cười. Giữa làn sương mỏng buổi sớm, cầu thủ nhí Hữu Bằng xuất hiện với gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tinh nghịch và vài câu nói khiến các bạn xung quanh bật cười. Buổi tập bắt đầu nhẹ nhàng, đúng chất tuổi thơ.
Khoảnh khắc thầy giáo gọi tập trung, không khí trên sân thay đổi rất nhanh. Hữu Bằng bước vào vị trí, nụ cười khép lại, ánh mắt hướng thẳng về phía trước. Sự chuyển đổi diễn ra tự nhiên, như một thói quen đã được hình thành qua nhiều buổi tập. Trên sân lúc này là một cầu thủ nhí tập trung, lắng nghe và sẵn sàng tiếp thu.
Trong từng bài tập kỹ thuật, Hữu Bằng thực hiện động tác gọn gàng, chú ý từng chi tiết nhỏ. Khi thầy chỉnh sửa, em làm lại ngay. Khi tập nhóm, em di chuyển đúng vị trí, gọi bóng rõ ràng, phối hợp mạch lạc với các bạn. Không phô trương, không làm quá, mọi hành động đều thể hiện thái độ nghiêm túc với buổi học.
Đến lúc nghỉ giải lao, nụ cười lại xuất hiện. Một câu nói vui, một cái nháy mắt quen thuộc, Park City lại rộn ràng như ban đầu. Hữu Bằng mang đến hình ảnh rất rõ ràng: vui vẻ đúng lúc, tập trung đúng chỗ, và luôn tôn trọng sân tập như một nơi để học hỏi.
Buổi sáng trôi qua nhẹ nhàng. Trên mặt cỏ, bóng vẫn lăn. Trong hành trình trưởng thành của một cầu thủ nhí, tính cách đang dần được mài giũa qua từng buổi tập như thế.